Có lẽ Trần Trường Quý cũng thấy mình nói hơi sớm, nên nói xong thì đi luôn. Thẩm Ngọc Quyên còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ lặng lẽ đi theo.
Hồng Cầm từ đầu tới cuối không hé răng câu nào. Chờ đến khi ông bà nội đi rồi, cô bé mới lí nhí hỏi Lý Hà:
“Mẹ, có phải cha không về nữa, không cần mẹ con mình nữa không?”
“Sao mà không cần được? Hồng Cầm ngoan thế này, cha con thương con lắm, lần nào gửi điện báo về cũng hỏi con mà.” Lý Hà cố nén nỗi chua xót trong lòng, gượng cười dỗ con gái:




